
|
Nguyệt San Trường Việt Ngữ Đắc Lộ |
|
ĐÓN CHIỀU
Nước Mỹ chiều thu gió lạnh Lá đổi thay màu dáng mảnh chờ đông Ngàn cây se sạm nét hồng Nhưng kìa xanh mướt cành thông vẫn đùa Trái vàng trĩu quặn đu đưa Thi nhân chợt hứng vần thơ đòn chiều.
|
|
MỘT NÉT MÀU QUÊ HƯƠNG
Hôm qua Tôi đưa em bài thơ chiếc áo Gửi cha gìa với mẹ áo tôi may Gửi riêng em hồn thơ nhỏ từ đây Hình với sắc với người vui mùa mới Nghiêng nón thơ vành cong tròn em đội Nét chỉ đều trắng sợi lá đan thơm Nan tre thon vót nhỏ dấu tay mềm Em cười mỉm nên tình duyên rồi đấy Ôi nét thơ màu quê hương sống dậy Tiếng em hiền xin cậy gió đưa xa !
|
|
BÁC CUỘI
Bác cuội ngồi dưới rễ đa Thò chân quậy suối thét la kinh hồn Chúi cha ! Nước đỏ như bùn Làm sao rửa sạch vết hoen dối đời!
(Trung thu 09) |
|
THUỐC LÀO
Đất lộn lên trời Trời tung xuống đất Mình ta như cơn lốc cuồng bay Tỉnh rồi mới biết ra say Đóa hồng đã tắt hoa mây còn mềm Không trà không chén không men Chỉ duy một ngụm khói đen thuốc lào !
(Thân tặng các cụ say điếu) |
